1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 0.00 (0 Votes)

Cùng nghe câu chuyện lập nghiệp chỉ sau 3 tháng học làm bánh trung thu của một chàng trai Quảng Nam nhé!

Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất đầy nắng gió Quảng Nam, tuổi thơ gắn liền với cái nơm cá đơn sơ và con diều te tua bạc màu, tôi chưa bao giờ tưởng tượng mình có thể trở thành nhân viên một của hàng bánh sạch sẽ, có hơn 10 nhân viên như hiện nay. Vậy mà tôi đã làm được điều đó, chỉ sau 3 tháng học làm bánh trung thu tại Đà Nẵng. Thật đấy!

“Con không muốn làm việc nặng nữa.”

Câu nói bất hiếu này là tôi nói với ba mẹ khi xách giỏ đi Đã Nẵng. Bởi vì tôi quá chán ngán công việc bán mặt cho đất bán lưng cho trời này, không hề. Tôi ra đi vì không chịu được tiếng thở dài mỗi tối của mẹ về tiền học của em tôi. Và hơn nữa, tôi đã nghỉ học lớp 9 chẳng lẽ giờ em tôi cũng vậy.

 

Có lẽ làm bánh trung thu là một cơ duyên mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến.

Tôi đến thành phố Đà Nẵng hiện đại này và nhận ra với một đứa vô học như mình thì cũng chỉ có thể làm những công việc chân tay nên vừa làm gửi tiền về nhà vừa dành dụm để học một cái nghề, rồi có trường Á Âu khai trường chi nhánh mới, giảm giá các khóa học làm bánh và loại bánh duy nhất tôi biết tên chính là bánh trung thu.

“Đừng học làm thợ, hãy học để làm chủ”

Chỉ một câu nói của thầy dạy ngay ngày đầu tiên chúng tôi đến lớp còn đáng giá hơn việc tôi cố gắng tụng rất nhiều cuốn sách cũ ở nhà của bố rồi. Vì đơn giản là nó thật, nó đúng tiếng long của những thằng như tôi.

 

Bánh trung thu trở thành hi vọng của tôi

Thế là lao vào học với tất cả sức lực của mình, thậm chí tôi còn tự tin gọi về nói mẹ mượn tiền cho em đi học đi, tôi học xong sẽ timg cách trả lại, máu anh hung nó thế đấy, đã nổi lên là hăng hơn tiết gà.

Bỏ học giữa chừng

Bạn có tưởng tượng được một thằng con trait tay chân đầy vết chai, quanh năm chỉ biết vác thứ này gánh thứ kia mà đứng nặn từng viên bột thi vất vả thế nào không.

Thế mà khi học làm bánh trung thu tôi lại được thấy khen, vì khỏe, co sức nhào bột, đúng rồi, đó là việc tôi làm tốt nhất mà. Thế là nhào bột nhiệt tình luôn.

Thật may tôi chọn bánh trung thu vì nó dùng khuôn chứ một loại bánh tạo kiểu nào đó chắc tôi đã trốn sớm.

Khi tôi vừa học được khoảng hơn 2 tháng thì nghe lời rủ của thằng bạn học cùng, nó bảo Sài Gòn còn hơn 2 tháng nữa là trung thu, mà trong đó bánh có giá lắm, dễ bán lắm.Vậy là hai thằng quẩy giỏ nam tiến, làm bánh bán.

 

Thế giới bánh trung thu rất rộng lớn

Tôi sẽ làm chủ

Nào có dễ thế, bánh thì phải có lò nướng mà vô tới Sài Gòn thì hai thằng hết tiền, với cái kiến thức học làm bánh trung thu tại Đà Nẵng thì chả làm ra cơm ăn được.

Ông trời thương, khi hai thằng đang tưởng sẽ đói chết ngoài công viên thì lượm được tờ rơi tuyển người của một cửa hàng bánh. Thế là hai thằng xin vô đó làm việc, được bao ăn ở, có tiền gửi về nhà.

Và giờ tôi vẫn ở đó đây, nhưng tôi sẽ không ở đây lâu đâu. Ông chủ nói chỉ cần làm việc được, ông sẵn sàng đầu tư mở chi nhánh và thăng chức tôi lên quản lí. Có cũng được không cũng được. Một điều tôi học được ở đất Sài Gòn này đó là đừng tin ai, chỉ tin bản thân thôi là đủ. Vì vậy tôi sẽ cố gắng làm, nỗ lực học mọi thứ, không chỉ làm bánh mà còn cả kĩ năng quản lí, bán hàng… Rồi khi có sức mạnh tôi sẽ làm chủ.